Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

''Không ai có quyền lên án lòng tốt giúp đỡ NS Chánh Tín''

Đồng tiền người ta làm ra, người ta có quyền sử dụng vào mục đích giúp đỡ những hoàn cảnh khốn khó. Vậy tại sao các bạn lại mỉa mai, cười nhạt?

Mấy ngày nay, câu chuyện chú Chánh Tín, một người nổi tiếng của điện ảnh Việt Nam bị vỡ nợ, đau bệnh nhận được nhiều quan tâm của độc giả. Cộng đồng mạng có người chia sẻ, an ủi, người lên án, cảm thông và cả những tấm lòng hảo tâm dang tay giúp đỡ.

Với tôi, chú Chánh Tín là nhân vật nổi tiếng của làng điện ảnh. Tôi không lên án chú mà thông cảm cũng như sợ hãi nếu tuổi xế chiều tôi gặp phải hoàn cảnh tương tự vậy.

Kinh doanh mà, có thắng thì có thua. Chú làm phim kinh tế thị trường thì cũng phải chấp nhận theo quy luật đó. Không ai muốn mình làm ăn thua lỗ cả nhưng khi làm ăn trên thương trường, thành công hay thất bại là điều hiển nhiên. Dù ở tuổi nào đi nữa, ta cũng phải chấp nhận thực tế này.

Bệnh tật, ai cũng phải trải qua. Tuổi này, chú bệnh cũng là hiển nhiên, điều này chẳng ai tránh khỏi. Có may chăng, nếu siêng tập thể dục thì bệnh tật rơi vào tuổi cao hơn chút thôi.

Các bạn có lòng tốt giúp chú qua cơn bĩ cực, đó là nghĩa cử cao đẹp, ai cũng hoan nghênh, không ai có quyền lên án lòng tốt của người khác. Đồng tiền mình làm ra, mình sử dụng vào mục đích giúp đỡ người khác thì chẳng ai có thể nói gì mình được.

Những đồng tiền đó, khắp nơi khốn khổ đều cần. Nhiều em bé sinh ra chưa thấy được niềm vui, chưa cảm nhận được hạnh phúc đã mang trong mình bệnh tật.

Bên cạnh đó, xã hội không thiếu gì những mảnh đời bất hạnh, trẻ mồ côi, bị bỏ rơi, bị hành hạ, cơm ăn không no, áo không đủ ấm. Ẩn sau đôi mắt ngây thơ là sự nhọc nhằn, đau khổ của các em. Tuy vậy, các em vẫn cười hồn nhiên, trong sáng.

Chú Chánh Tín bây giờ khổ quá. Nhưng chú phải cảm ơn số phận đã cho chú một cuộc đời là vì sao sáng trong những năm tháng cống hiến cho nghệ thuật - một cuộc đời mà ai ai cũng muốn gặp gỡ. Cả đời chú được sống trong căn nhà sang trọng mà bao người mơ ước.

Kinh doanh lỗ lãi, vay tiền rồi nợ nần, bệnh tật tuổi già, âu cũng là quy luật. Tôi thương cho chú cuối đời sống trong vất vả nhưng lại cũng mừng cho chú cả đời sống trong no ấm, hào quang. Thương cho trẻ em bất hạnh chưa kịp vui thì gánh vạn nỗi buồn.

Còn nhớ chú Lê Vũ Cầu, chú từ một người nghiện ma túy và phấn đấu thành người của công chúng. Cuối đời, bệnh tật hành hạ chú, nhưng quán cơm từ thiện của chú vẫn đến với người nghèo.

Tôi mong chú Chánh Tín mau vượt qua đại nạn.

>> Xem thêm:  Những vai diễn để đời của tài tử Chánh Tín / ''Hãy để 10 tỷ đó để làm những việc nhân nghĩa hơn ở đời'' 

Trần Trang

Chia sẻ bài viết của bạn về văn hóa, giải trí tại đây.


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/khong-ai-co-quyen-len-an-long-tot-giup-do-ns-chanh-tin-2967466.html

Ai ''mua'' y bác sĩ bằng 100.000 đồng

Nhiều bệnh nhân cho rằng ở bệnh viện công thì phải bỏ tiền ra, thậm chí phải ra giá 100, 200.000 hoặc 500.000 đồng... để mua y tá. Không biết họ có bao nhiêu tiền mà lớn lối thế?

Tôi là tác giả bài viết "Người nhà bệnh nhân ''ăn thua đủ'' với nữ bác sĩ trẻ". Sau khi đọc những lời bình luận, tôi không hiểu ngành y xấu thật hay đa số người trong xã hội này chỉ còn biết đòi hỏi cho bản thân và luôn tự cho mình cái quyền coi thường người khác?

Tôi không biết họ nhìn ngành y ở đâu để đưa ra những bình phẩm cay nghiệt. Nhưng ở Bệnh viện Chợ Rẫy (một bệnh viện công mà tôi đã từng làm việc 20 năm ở TP HCM) nơi mà có người kêu gào là vô lương tâm, vô đạo đức, những câu chuyện đó có thể có nhưng không hề phổ biến.

Tôi có cảm giác rất nhiều người chỉ chộp lấy một hình ảnh nào đó để phê phán, thậm chí chửi rủa mà không thèm để ý đến những biểu hiện khác không phù hợp với suy nghĩ của họ. Hay họ tự suy bụng ta ra bụng người khi cho rằng tất cả các bác sĩ, y tá và nhân viên y tế đều có thể mua được?

Tôi được phân công điều trị khu cột sống khi nơi đó được coi là "kênh Nhiêu Lộc". Hầu như những bệnh nhân nằm ở đó đều liệt, loét, dần suy kiệt và nhiều người tử vong.

Đa số những người có vợ bị vợ bỏ, có người yêu thì người yêu cũng chia tay. Một vài người còn có thân nhân, không thì cũng bị bỏ mặc. Thỉnh thoảng có một bệnh nhân có thể xuất viện ra về khi da thịt đã lành các vết loét. Tương lai vô định.

Trong các bài viết trước đây, tôi cũng đã nói lương của tôi không đủ cho 6 người ăn một bữa sáng, lương của các chị điều dưỡng thì có khá hơn tôi chút đỉnh. Ai cũng phải bươn chải, làm thêm việc này việc khác kiếm sống. Vậy mà mỗi khi có bệnh nhân xuất viện, chúng tôi gom góp tiền mua vé xe, có khi còn mua cả cây đàn guitar cho người bệnh, rồi góp thêm một chút cho họ gọi là lộ phí.

Từ khi còn là sinh viên, tôi đã lăn lộn với nhiều bệnh viện, đặc biệt là Bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi dám chắc rằng tình yêu thương đối với những người bệnh bất hạnh không chỉ có ở khoa của tôi, mà còn có ở lầu 4, lầu 5, khoa phỏng… chỗ nào cũng có những bệnh nhân nghèo hoặc bệnh ngặt nghèo.

Chúng tôi tự động bỏ tiền túi để quyên góp cho họ trong khi chúng tôi đang rất khó khăn. Chúng tôi đi xin bệnh viện miễn giảm phí, vận động những thân nhân bệnh nhân giàu có hỗ trợ cho họ…

Thời gian đó tôi phải tự tay mình đóng bàn ghế, giường ngủ vì không có tiền mua. Vậy mà khi một anh bạn cho số tiền tương đương 2 cây vàng (một số tiền khá lớn lúc đó) tôi đã dùng chúng để chế tạo ra 2 cái móc kéo cột sống cổ để kéo cho bệnh nhân. Vì loại móc cũ có quá nhiều nhược điểm, gây nguy hiểm cho người bệnh.

Tôi không phải là điển hình, không phải trường hợp cá biệt. Từ các chị y tá đến các bác hộ lí đều cùng nhau đi xin từng mẩu gỗ làm đồ kê chân giường, nhờ người này người kia chế ra các khung nọ khung kia để phục vụ cho việc điều trị bệnh. Các bác sĩ ở các tỉnh đi học mỗi lần về quê lại mang lên những thứ giúp chúng tôi chế ra các vật dụng phục vụ cho người bệnh…

Tôi còn nhớ có lần tôi xẵng giọng đuổi một ông bố ra khỏi phòng cấp cứu, chỉ vì ông đánh đứa con ông khi tôi đang khám cho cháu. Cháu bị hôn mê, không làm chủ được hành động, cháu chửi tôi khá tục và nhổ nước miếng vào mặt tôi. Đối với chúng tôi, đó là hành vi của bệnh tật, nhưng ông bố thì lại cho là con mình hỗn láo.

Có người bệnh bị máu tụ trong sọ rất nặng, cần phải mổ ngay nhưng người nhà lại không đồng ý, thuyết phục mãi không được, có khi tôi nổi điên lên và gọi người nhà đó là vô lương tâm, là kẻ giết người. Những câu nói đại loại như "anh không có cái quyền tước đi hi vọng sống của người nhà anh, chẳng qua vì một số quy định vô lý nên chúng tôi mới chịu thua anh"... là những câu nói được nghe thấy nhiều lần tại phòng cấp cứu bệnh viện Chợ Rẫy, không phải chỉ từ miệng của một hay vài bác sĩ mà là từ nhiều bác sĩ.

Những việc làm, lời nói như vậy nhiều lắm, không thể kể hết được, nó diễn ra hàng ngày, giữa thanh thiên bạch nhật và tôi chắc rằng có hàng ngàn hàng vạn người biết dù chúng tôi không bao giờ phô trương. Vậy mà sao họ vẫn cứ coi chúng tôi là vô lương tâm, vô đạo đức, là hàng hóa để cho họ mua bán?

Họ không tin là có một nữ bác sĩ trẻ luôn tươi cười, họ không tin câu chuyện mà tôi kể. Là một người làm việc trong một cơ sở y tế tư nhân, tôi chẳng có lí do gì để phải lăng xê một bệnh viện công nào cả.

Thực ra câu chuyện tôi kể không phải là cá biệt. Tôi đã một lần đến Bệnh viện Nguyễn Trãi (cách đây khoảng 2 năm) vì đứa em tôi bị tai nạn xe đang mê man. Ở đó không đông đúc đến mức chật nghẹt như phòng cấp cứu của Bệnh viện Chợ Rẫy. Không ai biết tôi là bác sĩ nhưng hầu hết họ đều mỉm cười và chào tôi, giải thích hay yêu cầu gì ngắn gọn nhưng vẻ mặt quan tâm và không có vẻ gì khó chịu cả.

Ở một bài viết khác, tôi cũng đã đề cập về sự quá tải ở bệnh viện. Hôm đó, tôi đi thăm người quen tại khoa Huyết học của Bệnh viện Chợ rẫy, mặc dù bệnh nhân tràn ngập nhưng các cô điều dưỡng và hộ lí không ai tỏ vẻ cau có hay khó chịu.

Tôi là người quản lí một cơ sở y tế, nên tôi rất chú trọng khâu công tác chăm sóc khách hàng. Vì vậy, tôi đặc biệt chú ý đến điểm này khi đi đến các bệnh viện khác. Những điều đó thể hiện rất rõ, chúng ta không cần phải để ý lắm mới thấy. Vậy mà vẫn cứ có rất nhiều người sẵn sàng cho rằng nhân viên y tế luôn cáu gắt, thậm chí vô văn hóa.

Tôi thấy nhiều bạn chia sẻ rằng ở bệnh viện công thì phải bỏ tiền ra, thậm chí có người còn ra giá 100.000 đồng, 200.000 đồng, 500.000 đồng... cho từng tầm mức có thể mua được nhân viên y tế. Họ có vẻ rất thị trường, mua bán rõ ràng.

Đối với họ nhân viên y tế chỉ là những món hàng. Không biết họ có bao nhiêu tiền mà lớn lối thế? Vì nếu có nhiều tiền thì sao họ không vào những bệnh viện tư cao cấp hoặc ra nước ngoài để khám đi, mà phải ngồi đó định giá các bác sĩ, điều dưỡng của các bệnh viện công?

Chắc có lẽ họ nghĩ rằng nhân viên y tế là những kẻ phải phục vụ cho họ, giá của các bác sĩ, y tá rẻ mạt lắm. Còn họ có đủ quyền để đòi hỏi chúng tôi phải lễ phép ngoan ngoãn ngay cả khi họ chửi. Họ đòi hỏi một chất lượng dịch vụ thật cao với một cái giá thật bèo bọt.

>> Xem thêm: Bất ngờ được y tá dúi tiền vào túi, thật cảm động

Võ Xuân Sơn

Chia sẻ bài viết của bạn về ứng xử của y, bác sĩ  tại đây.


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/ai-mua-y-bac-si-bang-100-000-dong-2966896.html

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Bố giết con vì cuồng Kpop gây sốc cộng đồng

Tôi lo ngại những chuyện đau lòng không lường trước được, khi hiện tượng cuồng Kpop đang lên đến đỉnh điểm, nhất là khi các nhóm nhạc Hàn Quốc đang tề tựu ở Việt Nam.

Vụ việc một ông bố ở Trung Quốc cầm dao giết chết đứa con gái 13 tuổi vì quá say mê nhóm nhạc Hàn Quốc đang khiến cộng đồng bị sốc. Câu nói: "Ngôi sao tốt hơn những kẻ làm cha làm mẹ như các người" chính là nguyên nhân dẫn tới kết cục đau lòng. Người cha đã xuống tay giết hại chính đứa con đẻ của mình rồi sau đó tự kết liễu bản thân.

Bài báo này lại gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh, khiến chúng ta không khỏi giật mình. Nhiều bậc cha mẹ đã nghĩ ngay đến những đứa con của mình.

Không cần nhìn đi đâu xa, chỉ ngay tại đất nước chúng ta thôi, hiện tượng cuồng Kpop cũng đạt đến đỉnh điểm, khi nhiều bạn trẻ trở thành "huyền thoại", thành "thánh cuồng" với những hành động lố bịch như hôn ghế thần tượng, quỳ khóc tại sân bay khi không gặp được thần tượng... Thậm chí, trong vụ máy bay MH370 mất tích, một fan Kpop còn phát biểu: "Chỉ có mỗi cái máy bay rơi thôi mà cũng làm rần rần, khi nào SNSD qua Việt Nam mới lo lắng"

Một cô bé là fan hâm mộ của một nhóm nhạc nữ Hàn Quốc, chỉ vì bị cha mẹ nhắc nhở phải chú tâm học hành, đã lên mạng chửi cha mẹ không tiếc lời. Thật đáng buồn vì đây lại không phải trường hợp cá biệt. Chỉ cần lên Google tìm kiếm về cụm từ "cuồng Kpop" cũng cho ra hàng triệu kết quả với những hình ảnh dở khóc dở cười. Nhiều nam nhi khóc lóc, quỳ gối, mặt mày lem nhem, đẫm lệ. Những dòng status chửi cha mẹ, chửi ông bà... được giật lên chỉ vì bị ngăn cấm tình yêu với thần tượng.

Nhiều em học sinh cấp hai, cấp ba, và thậm chí cả những sinh viên đại học, cứ sau giờ học là đóng kín cửa phòng để xem những thứ liên quan tới thần tượng Kpop, bỏ bê học tập, thu mình với gia đình và xã hội.

Mỗi lần có nhóm nhạc Kpop sang Việt Nam biểu diễn, dư luận lại dậy sóng với những câu chuyện "fan cuồng". Các em sẵn sàng ăn ngủ ở sân bay cả ngày trời, các em kiếm mọi cách để có tiền vào cổng và các em ngất lên ngất xuống khi thấy thần tượng. Thậm chí có em còn đòi bỏ nhà ra đi vì bố mẹ không cho tiền đi xem ca nhạc.

Người lớn trách móc bọn trẻ "cắm đầu cắm cổ vào những thứ vô bổ", còn trẻ con thì cãi lại "đó là sở thích của chúng con". Phải rồi, mỗi người đều có những sở thích khác nhau, nhưng hâm mộ ai đó không có nghĩa là khiến bản thân mình trở nên xấu hơn. Cuồng thần tượng một cách thái quá sẽ gây ra những hành động tiêu cực, thậm chí gây nên những câu chuyện đau lòng như vụ việc vừa xảy ra ở Trung Quốc.

Cách đây khoảng hơn 10 năm, khi làn sóng Kpop bắt đầu xâm nhập thị trường Việt Nam, tôi không thể hình dung có ngày sự hâm mộ lại bị biến dạng một cách xấu xí như hiện tại. Tất nhiên, Kpop không xấu, và fan Kpop không phải ai cũng cư xử như những trường hợp đáng buồn kể trên. Tôi rất ngưỡng mộ các bạn trẻ tự đi làm kiếm tiền để phục vụ sở thích cá nhân. Và tôi biết có nhiều fan club thường xuyên tổ chức các buổi quyên tiền làm từ thiện giúp đỡ cộng đồng.

Những sự việc tiêu cực của fan cuồng gây nên là điều không ai mong muốn, và chúng ta không thể đổ lỗi cho ai, kể cả chính những nhóm nhạc, ca sĩ Hàn Quốc đó. Có trách thì hãy trách sự mê muội của những đứa trẻ mới lớn và gia đình, xã hội đã không đủ sức dẹp bỏ nó.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin trích lại câu nói của Chang Min, thành viên nhóm nhạc DBSK: "Đừng quan tâm đến chúng tôi quá mà hãy quan tâm đến cuộc đời bạn. Chúng tôi không chịu trách nhiệm cho cuộc đời của bạn. Nếu không học hành đàng hoàng thì đừng tự nhận là fan của tôi".

>> Xem thêm: Sao Hàn kể chuyện đối phó với fan cuồng

Khánh Hà

Chia sẻ bài viết của bạn về hiện tượng cuồng Kpop của giới trẻ tại đây.


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/bo-giet-con-vi-cuong-kpop-gay-soc-cong-dong-2967268.html

Tâm thư của một người em gửi Nguyễn Chánh Tín

Hiểu tình cảnh anh, nhưng em không chấp nhận giải pháp đầu hàng như anh đang làm... Cách này sẽ lấy mất của anh tất cả - chỉ còn chăng là tiền!
Anh trai thân mến!
Em và anh đã từng trải qua, quá hiểu nhau trong rất nhiều tình huống đời rồi..!
Ai mà chẳng muốn giữ cho mình vẻ kiêu hùng nam nhi, vẻ phong độ vốn có...
Em biết.
Sự hy sinh cho chính những người mình yêu thương mới thực sự đáng giá nhất và đầy tính người nhất.
Tất nhiên, điều đó vượt hẳn qua những tự xưng giá trị...
Có rất nhiều kẻ không đồng tình với cái cách của anh vì anh đã lỡ trao cho họ cái hình tượng khinh bạc, đầy dũng khí, hào hùng của nhân vật Nguyễn Thành Luân trong Ván bài lật ngửa rồi..

Từ sâu thẳm, họ mong anh phải lì lợm, ăn chịu với đời hơn kìa... Cắn răng mình thật chặt như một nam nhi trượng phu, một hảo hán giang hồ để chấp nhận Được - Mất, chấp nhận Sống - Chết kìa.
Và hơn hết, để cái bản sắc anh hùng của điện ảnh luôn tồn tại trong trái tim họ - những khán giả một thời yêu mến anh. Điều đó tưởng ảo mà lại thật lắm, chứ không phải cái bản năng gốc  hiện tại bị mất điểm khi lấy lòng tự trọng làm tiêu chuẩn định tính.
Em biết mọi người mong như thế.
Em cũng biết họ không ghét anh đâu. Họ phản ứng bất đồng, vì anh có lẽ... không nên là như hôm nay. Vì anh luôn lung linh, sang trọng vẫn đầy đủ phong thái quý tộc ,vì anh vẫn còn đó một  cái tên lớn  kia mà.
Nguyễn Chánh Tín (trái) hiện tại và hình ảnh nam tài tử một thời in dấu ấn sâu đậm trong lòng người yêu điện ảnh Việt Nam.
Nguyễn Chánh Tín (trái) hiện tại và hình ảnh nam tài tử một thời in dấu ấn sâu đậm trong lòng người yêu điện ảnh Việt Nam.
Tuy không ghét, cảm giác thất vọng tràn ngập thoáng qua trái tim họ như cao áp hay nước lũ về anh (*) , là điều không thể tránh khỏi !

Hiểu tình cảnh anh, nhưng trong em cũng không chấp nhận cái giải pháp đầu hàng như anh đang làm... Cách này sẽ mất của anh tất cả ,  chỉ còn chăng là tiền!
Nhiều đồng nghiệp nữ nổi tiếng (đàn em) của mình họ còn rơi vào những hoàn cảnh bi thương hơn anh, em nhìn thấy họ chỉ cắn răng - khóc - bước qua!
Không thể ngờ, các cô ấy cũng chân cứng đá mềm ghê!
Họ đẹp quá anh ạ.
Và em biết.
Ở một chừng mực nào đó, với anh, mọi thứ bỗng trở nên mất kiểm soát...
Nếu anh chỉ có một mình, biết đâu ... có thể anh sẽ khác.
Quân tử hơn, dũng khí hơn ?

Khi em về tới Việt Nam em sẽ đến gặp anh.

"Bằng cách này hay cách khác mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi! " (như cách mà anh vẫn hay nói chân tình với em khi em từng "lâm trận đời").

Vài điều chia sẻ chân tình của một thằng em thân thiết và làm việc cùng anh suốt 20 năm.
Có khi gặp nhau em sẽ không nói hết được những lời này.
(*) Cao áp và nước lũ , tên tập 7 của bộ phim Ván bài lật ngửa  làm nên tên tuổi lừng danh của Nguyễn Chánh Tín.
Hoàng Vũ
Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/tam-thu-cua-mot-nguoi-em-gui-nguyen-chanh-tin-2967005.html

Đàn cá lại bơi đặc kênh Nhiêu Lộc

Những con cá màu đen và vàng nổi lên mặt nước để thở trong buổi sáng khi người dân đi tập thể dục.

Nhiều con màu đen  trông giống cá trê, cá lóc. Video được quay tại bờ kênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè  sáng ngày 21/3, đoạn gần cầu Bông, quận 1, TP HCM .

Khoảng một năm nay, tình trạng đánh bắt cá trên kênh Nhiêu Lộc nở rộ khiến đàn cá dần vắng bóng. Chính quyền địa phương dọc 2 bên bờ kênh thuộc các quận 1, 3, Bình Thạnh, Phú Nhuận đã treo bảng cấm đánh bắt cá dưới mọi hình thức nhưng vẫn không ngăn chặn được tình trạng này. Người ta dùng cả lưỡi câu móc, đánh lưới, dí điện để bắt cá ngay cạnh bảng cấm. Sau những ngày rằm, đầu năm, người dân phóng sinh cá trên kênh song chỉ vài ngày sau là chúng bị bắt sạch. Những ngày qua, chính quyền thành phố đã tiếp tục thả lượng cá lớn vào dòng kênh nên chúng lại bơi dày đặc trong nước. "Kênh Nhiêu Lộc đẹp hơn nhờ có hàng đàn cá bơi, đề nghị chính quyền nghiêm khắc hơn nữa trong việc cấm câu bắt cá", ông Hai, 75 tuổi, tập thể dục bên bờ kênh tại Thị Nghè chia sẻ.

Kênh Nhiêu Lộc trước đây từng được xem là dòng kênh chết tại TP HCM bởi tình trạng ô nhiễm môi trường nghiêm trọng không một thủy sinh vật nào sống được. Khoảng 3 năm nay dòng kênh được cải tạo, thay da đổi thịt và trở thành niềm tự hào của người Sài Gòn.

MOV-1155-14-45-02-JPG-2041-1395388643.jp

Đàn cá màu đen bơi đặc một khúc kênh, lác đác vài chú cá đỏ.

MOV-1141-14-45-51-JPG-8434-1395388643.jp

Ủy ban phường đã treo biển cấm câu cá và tắm sông.

 

Là hệ thống thoát nước chính cho nhiều khu vực thuộc nội thành thành phố với chiều dài dòng chính khoảng 10km, kênh Nhiêu Lộc-Thị Nghè đã gắn bó với đời sống của nhiều thế hệ cư dân Sài Gòn.

Dự án cải thiện dòng kênh này được khởi công xây dựng từ năm 2003 gồm 33 gói thầu. Sau gần 10 năm triển khai, các gói thầu của giai đoạn 1 đã hoàn tất vào tháng 9/2012 với giá trị khoảng 8.600 tỷ đồng. Giai đoạn hai, dự kiến triển khai từ năm 2015 – 2019 với tổng đầu tư khoảng 470 triệu USD.

>> Xem thêm: Những con cá khổng lồ bắt được ở Việt Nam

Xuân Tuyền

Chia sẻ video của bạn về đời sống, xã hội tại đây.


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/video/dan-ca-lai-boi-dac-kenh-nhieu-loc-2967064.html

Nợ 6 tỷ đồng, tôi chờ ngày bị đẩy xuống vực thẳm

Nhiều lúc túng quẫn, tôi chỉ muốn tự vẫn chết để kết thúc cuộc sống này, nhưng nghĩ đến hai đứa con nhỏ dại tôi lại không thể nào ra đi. Tuy nhiên, nếu tiếp tục sống tôi lại không còn khả năng trả lãi cho chủ nợ nữa.

Năm nay tôi 36 tuổi, trước đây tôi từng là cán bộ lãnh đạo trong một cơ quan, sau đó tôi nghỉ ra ngoài tự lập nghiệp. Thương trường như chiến trường, tôi ra kinh doanh nhưng với kinh nghiệm còn ít ỏi nên đã dẫn đến thất bại, kéo theo một khoản nợ khổng lồ gần 6 tỷ đồng.

Gia đình tôi rơi vào khủng hoảng cực độ. Không có tiền trả ngân hàng, tôi phải đi vay nóng bên ngoài với lãi suất lên đến 50%/năm, đây quả thực là điều khủng khiếp đối với gia đình tôi nhưng tôi cũng không còn con đường nào khác, bao nhiêu tài sản của gia đình đều đã bán sạch để trả lãi cho người ta.

Nhiều lúc túng quẫn, tôi chỉ muốn tự vẫn chết để kết thúc cuộc sống này, nhưng nghĩ đến hai đứa con nhỏ dại tôi lại không thể nào ra đi được. Tuy nhiên, nếu tiếp tục sống tôi lại không còn khả năng trả lãi cho chủ nợ nữa.

fotolia-6196082-xs-2398-1395371911.jpg

Tôi chỉ muốn chết khi kinh doanh thất bại, kéo theo khoản nợ gần 6 tỷ đồng.

Hiện giờ tôi đang tìm được một dự án lớn rất có hiệu quả, tôi rất muốn đầu tư vào nó để có thể gây dựng lại sự nghiệp, đây có thể là cơ hội cuối cùng để tôi có thể cứu gia đình thoát khỏi khủng hoảng nợ nần, nhưng tôi không còn vốn để tiếp tục làm nữa vì khoảng nợ khổng lồ kia.

Tôi chỉ mong có thể tìm được mạnh thường quân giúp đỡ giúp vốn cho tôi để tôi có thể thực hiện được dự án này, gây dựng lại sự nghiệp để giúp gia đình và hai đứa con thoát khỏi cơn ác mộng nợ nần này, nhưng thật sự để tìm được một mạnh thường quân có thể tin tưởng và giúp mình là điều không dễ, có thể nói là không tưởng.

Gia đình tôi đang đứng trước bờ vực thẳm của nợ nần, chỉ chờ ngày bị đẩy xuống mà không thể nào ngoi lên được.

>> Xem thêm: Để thành công, cần thất bại bao nhiêu lần?

Nhuy

Chia sẻ bài viết của bạn về kinh doanh  tại đây.


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/no-6-ty-dong-toi-cho-ngay-bi-day-xuong-vuc-tham-2966891.html

Bộ sưu tập hoa lan huệ trong vườn nhà

Hoa lan huệ vốn thích hợp với khí hậu ôn đới, chịu lạnh tốt nhưng cây vẫn cho hoa hằng năm khi được trồng tại nước ta. 

Tôi yêu thích và có hẳn một bộ sưu tập hoa lan huệ, loài hoa mà mọi người thường hay gọi là hoa huệ đất. Tên tiếng anh của hoa lan huệ là Amaryllis. Từ xưa, hoa này vốn đã có ở Việt Nam, chúng thường được trồng làm hàng rào với tông màu đỏ, cam, đôi lúc mọi người cũng không quan tâm giống hoa này.

Gần đây, do xuất hiện nhiều giống mới với những tông màu đặc sắc, có loại cho hương thơm nên một số người không ngần ngại mang bằng được giống hoa này từ nước ngoài về. 

Cây chỉ ra hoa một lần trong năm, khoảng thời gian từ lễ giang sinh đến hết tháng một âm lịch, thậm chí, hoa nở trong 7 ngày sẽ tàn nhưng với những người hiểu biết về nó, họ có thể kích thích ra hoa vào đúng dịp mong muốn như tết âm lịch.

Mời các bạn cùng ngắm những giống lan huệ trong vường nhà tôi.

Giống lan huệ Picotee

IMG-1679-zps5b37eb89-5576-1395376692.jpg
IMG-1680-zps8f0dfa12-4253-1395376692.jpg
IMG-1684-zpsc52332d9-9775-1395376692.jpg

Giống Cherry Nymph

IMG-1651-zps705debaf-1798-1395376692.jpg
IMG-1653-zpsef6c6ebf-3010-1395376692.jpg
IMG-1654-zps02c8c5a8-3243-1395376693.jpg

Giống Alfresco

alfresco-JPG-4568-1395376693.jpg
alfresco-2-JPG-4261-1395376693.jpg

Giống Aphrodite

aphrodite-JPG-4356-1395376693.jpg
aphrodite-1-JPG-6738-1395376693.jpg
first-love-JPG-2775-1395376693.jpg

Giống First Love.

graffiti-JPG-2448-1395376693.jpg

Giống Graffiti.

Xem tiếp


Theo nguồn : http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/anh/bo-suu-tap-hoa-lan-hue-trong-vuon-nha-2965590.html